Bài đăng

Làm sao để mọi người tin mình làm công việc này vì đam mê?

Mọi người cho em hỏi, em đi làm ở nhà hàng Tây (90% người nước ngoài), quản lý hỏi em tại sao chọn công việc này, em trả lời: 'Vì muốn làm khách hài lòng và muốn thấy họ cười bởi sự phục vụ của mình'. Thế là đồng nghiệp xung quanh nói em xạo, quỳnh :(((  Nhưng thực sự, khi em phục vụ mà khiến khách vui, rồi họ dành cho mình những lời nói, cử chỉ ân cần, thực sự lúc đó em cảm động rướm cả nước mắt luôn @@. Vậy mà khi nói ra em làm vì đam mê thì ai cũng bảo em nói điêu :(((. Giờ em phải làm sao để mọi người tin đây? Edit: Có nhiều bạn kêu em richkid, mới đi làm không cần tiền, chỉ vì đam mê :))). Tus trước em có nói là em đi làm không cần tiền đâu, nhưng mọi người phân biệt giúp em 2 câu hỏi: 'Đi làm vì gì?' và câu hỏi 'Tại sao chọn ngành này?' Em đi làm vì tiền và em chọn ngành này vì em yêu thích nó!!! Trả lời: Cách mỗi người nhìn nhận về công việc phụ thuộc vào giá trị quan của họ. Có người coi tiền là tất cả, nên khi nghe em nói "chọn ngành này vì yêu thí...

Cụng vào đầu người khác có bị ảnh hưởng đến trí tuệ không?

Mọi người ơi, nếu dùng đầu mình cụng vào đầu người khác có bị ảnh hưởng đến trí tuệ không ạ? Trí tuệ có bị truyền đi không ạ? Em cảm thấy mình lo về vấn đề đó mà không tập trung được. Trả lời: Đức Phật nói: "Trí tuệ không thể cho được, mà phải do tự mình học hành, tu tập." Nếu đơn giản là chỉ cần cụng vào đầu người khác là truyền sự ngu dốt hay lấy được sự thông minh của họ thì cần gì phải đi học 12 năm ở trường? Bác sĩ cần gì phải thức khuya, dậy sớm ở thư viện? Tóm lại là không có ảnh hưởng gì em nhé, nhưng nếu cụng đầu quá mạnh thì em có thể bị chấn thương đấy.

Làm thế nào để vượt qua áp lực gia đình và học tập khi cảm thấy bế tắc và mất phương hướng?

Con chào tất cả mọi người ạ, con năm nay 14 tuổi, con muốn lên đây để được mọi người hướng dẫn hay tư vấn cho con với ạ. Thật sự lúc này dường như con bị “điên”, con bị áp lực từ mọi thứ. Gia đình và học tập là thứ khiến con phải chịu áp lực đến nhường này. Bố mẹ con thì tối muộn mới về, không ai quan tâm hỏi han con như thế nào, dù cho con có bị ốm.  Con biết là bố mẹ con không có nhiều thời gian để tâm sự với con, nên con đã nhắn tin cho bố mẹ. Con nhắn rất dài, con bày tỏ hết ra để mong bố mẹ hiểu con hơn, nhưng cả bố và mẹ con đọc xong cứ vứt đấy. Rất nhiều lần bố mẹ con hứa, nhưng không bao giờ thực hiện. Đỉnh điểm là bố mẹ con hứa sẽ luôn lắng nghe, thay đổi cách nói chuyện với con, vì bố mẹ con nói những câu khiến con rất tổn thương. Nhưng những lời hứa đó chưa bao giờ được thực hiện.  Con biết con là chị cả nên rất thiệt thòi, nhưng bố mẹ ơi, con cũng là con của bố mẹ mà, con cũng muốn được bố mẹ quan tâm, yêu thương như cách bố mẹ đối xử với các em. Lúc nào bố mẹ cũng...

Em nên làm gì khi cảm thấy mông lung về nghề nghiệp và tương lai?

Mình 27 tuổi, đã tốt nghiệp đại học ngành quản trị kinh doanh. Hồi đó học nghề này vì không theo nổi đam mê sư phạm Toán do Lý, Hóa không tốt. Rồi chạy theo đám bạn rủ nhau đi học kinh tế, một phần vì muốn học chung ngành với crush. Từ lúc tốt nghiệp đi làm sales đến nay cũng 3 năm mới biết cái nghề QTKD này hầu như chẳng dạy mình cái gì. Mình thấy phí 4 năm đại học vì cảm giác không liên quan gì đến những gì mình học, thậm chí trong công ty có nhiều người chẳng cần bằng cấp gì cũng làm sales như mình được. Đã vậy còn bị áp lực doanh số tăng mỗi tháng. Nếu nhiều tháng không đạt thì công ty sẽ xem xét cho nghỉ việc. Thực tế, công ty đã cho nghỉ nhiều người trước đó. Bản thân mình khi mới làm năm đầu tiên thì doanh số cũng khá. Nhưng đến năm nay thì mình không còn nhiệt huyết để bán nữa, tệ đến mức bán kém hơn cả những em vừa mới vào công ty được 2-3 tháng. Mình thừa biết lý do công ty còn giữ mình chỉ vì nể mình làm lâu, nếu cho nghỉ thì thấy tội. Nghĩ về tương lai thấy rất mông lung, m...

Em phải làm sao khi cảm thấy tuyệt vọng, trầm cảm và không thể chia sẻ với ai?

Em chào mọi người, em là nữ, học sinh lớp 8. Hồi nhỏ thì em rất vui vẻ và hoạt bát, học lực rất tốt nhưng lại thường xuyên đua đòi và ích kỷ. Nhưng khi lên cấp 2, học lực của em cũng giảm, theo đó là tâm lý có phần tiêu cực. Có khoảng thời gian vào cuối năm 2024, em rất bi quan và dễ khóc, thậm chí bỏ ăn nhiều ngày đến mức ngất.  Bên ngoài, mọi người vẫn nói em rất tích cực và hay quan tâm với những người có tình trạng như em. Nhưng đối với người nhà thì em lại dễ cáu gắt và thiếu kiên nhẫn, cũng xuất phát từ khi lên cấp 2, tình trạng học của em rất sa sút, lúc đấy mẹ em hay dùng biện pháp mạnh để ép em học (có lần mẹ em lấy dao chỉa vào bụng rồi nói "Mày giết chết tao đi").  Em không thích lan tỏa tiêu cực cho mọi người và không muốn họ biết được phần con người yếu đuối của mình, nên thường che giấu chúng, cũng như chẳng bao giờ tâm sự với ai vì em sợ khi em nói ra thì họ sẽ nói cho người khác biết và cười nhạo điều đó, cũng như họ không đồng cảm với những gì em trải qua. Em...

Em 17 tuổi muốn đi làm kiếm tiền lo cho gia đình?

Xin chào mọi người, hôm nay em muốn hỏi ý kiến về tuổi nổi loạn của mình ạ. Năm nay em 17 tuổi, đang học ở một trường cấp 3 có tiếng ở thành phố. Đầu năm, em có ý định đi làm thêm (vì ở nhà cũng khó khăn ạ) nên em đã hỏi một vài chỗ… đa số là không nhận vì sợ em không làm được ạ.  May mắn, em tìm được một chỗ làm gần trường, phụ bưng chén bát (có cái là không được trả tiền và kiểu là bữa nào đi học qua làm được thì làm ạ). Vấn đề là em muốn làm thêm kiếm thu nhập, nhưng lịch học cũng khiến em hơi "ngộp". Hôm nào em cũng nghĩ đến việc làm thêm, ngồi học cũng nghĩ đến và không còn chú ý đến việc học. Hôm trước, em mới kiểm tra Toán dưới trung bình và chuyện là… em đã khóc rất nhiều. Nó làm em nhớ lại hồi cấp 2, em từng bị phê bình và cả "tách biệt" với cả lớp vì "học dở". Em cảm thấy bất lực và ngờ vực lắm ạ… mỗi tối em lại khóc và rạch tay như hồi cấp 2. Cảm giác đó vừa đau lại vừa tội lỗi lắm ạ, đôi khi em muốn học nhưng đôi khi em vẫn muốn thử những thứ m...

Cảm thấy buồn khi người yêu khen các cô gái khác?

Mọi người ơi, em từng tự ti tới mức stress, không ăn không ngủ được, không dám soi gương rồi tự làm đau mình, không chấp nhận được bản thân chỉ vì một người em yêu nhất khiến em thành ra như thế. Sau đó, em cũng dần chấp nhận. Giờ em yêu người khác, nhưng khi bị nhìn thấy, họ từng khen các cô gái khác về thân thể, em lại tự ti, nghĩ buồn và khóc. Em phải làm sao? Trả lời: Anh hiểu cảm giác của em. Khi yêu một người, ta thường đặt nhiều kỳ vọng và cảm xúc vào họ, nhưng đôi khi chính điều đó lại khiến ta tổn thương. Tuy nhiên, em không thể kiểm soát suy nghĩ hay hành động của người khác, em chỉ có thể thay đổi cách mình nhìn nhận vấn đề. Nếu em cứ so sánh bản thân với những tiêu chuẩn người khác đặt ra, em sẽ luôn cảm thấy thiếu sót. Nhưng thực tế, giá trị của em không nằm ở việc ai đó khen ngợi hay chê bai, mà nằm ở cách em yêu thương và trân trọng chính mình. Người đi cứ đi, người ở lại sẽ ở lại. Ai thực sự yêu em sẽ không khiến em cảm thấy tự ti hay đau khổ. Thay vì buồn bã vì những l...