Em phải làm sao khi cảm thấy tuyệt vọng, trầm cảm và không thể chia sẻ với ai?
Em chào mọi người, em là nữ, học sinh lớp 8.
Hồi nhỏ thì em rất vui vẻ và hoạt bát, học lực rất tốt nhưng lại thường xuyên đua đòi và ích kỷ. Nhưng khi lên cấp 2, học lực của em cũng giảm, theo đó là tâm lý có phần tiêu cực. Có khoảng thời gian vào cuối năm 2024, em rất bi quan và dễ khóc, thậm chí bỏ ăn nhiều ngày đến mức ngất.
Bên ngoài, mọi người vẫn nói em rất tích cực và hay quan tâm với những người có tình trạng như em. Nhưng đối với người nhà thì em lại dễ cáu gắt và thiếu kiên nhẫn, cũng xuất phát từ khi lên cấp 2, tình trạng học của em rất sa sút, lúc đấy mẹ em hay dùng biện pháp mạnh để ép em học (có lần mẹ em lấy dao chỉa vào bụng rồi nói "Mày giết chết tao đi").
Em không thích lan tỏa tiêu cực cho mọi người và không muốn họ biết được phần con người yếu đuối của mình, nên thường che giấu chúng, cũng như chẳng bao giờ tâm sự với ai vì em sợ khi em nói ra thì họ sẽ nói cho người khác biết và cười nhạo điều đó, cũng như họ không đồng cảm với những gì em trải qua. Em cũng từng rất tuyệt vọng, thậm chí từng cố rạch tay nhưng không dám, hay từng ở lại sau giờ học rồi trèo lên lan can trường với ý định nhảy nhưng lại sợ.
Cuối năm 2024, gia đình cãi nhau có đập phá đồ, lúc đấy em đã quá mệt nên có lấy một mảnh thủy tinh và rạch ở phần cẳng tay, lúc đấy em đã nhận ra việc đó không đau như em tưởng. Dần dần, các vết mới, cũ cũng đầy kín cẳng tay em và dần xuất hiện ở vai và đùi. Mẹ em biết tin thì cũng quan tâm nhưng theo hướng bạo lực, kiểu ép em nói ra lý do rồi hét lên chửi bới. Em cũng dần thu kín và ít nói chuyện với gia đình, ghét việc tiếp xúc thân thể như ôm, nắm tay...
Và mỗi ngày em đều nghĩ đến cái chết và luôn sống trong những điều bản thân đã làm ở quá khứ mà không bao giờ nghĩ đến tương lai sẽ ra sao. Em ngủ rất nhiều, gần như 12 tiếng mỗi ngày, vì mỗi giấc mơ luôn là những hình ảnh hạnh phúc gia đình mà em luôn mong muốn. Đôi khi em cũng muốn đi khám tâm lý lắm nhưng sợ mẹ em lại la mắng rồi nói em ảo tưởng. Bạn em cũng nói là em bị trầm cảm nặng, nhưng em chỉ nghĩ chắc mình hơi tiêu cực thôi...
Trả lời:
Anh rất tiếc khi nghe những gì em đã trải qua. Bố mẹ em có vẻ khá độc hại, và điều đó chắc chắn ảnh hưởng đến tâm lý của em. Em không thể nào thay đổi được gì trong chuyện này. Tốt nhất em nên giữ khoảng cách với họ nhiều nhất có thể, tránh để bản thân bị cuốn vào những xung đột không đáng có.
Về chuyện học, chương trình càng ngày càng khó nên áp lực là chuyện bình thường. Em cứ cố gắng hết sức, nhưng đừng kỳ vọng quá – học được bao nhiêu là tùy vào khả năng mỗi người.
Nếu muốn cải thiện điểm số, em có thể hạn chế sử dụng điện thoại để tập trung hơn, đồng thời tìm các đề thi trên https://violet.vn/ để chuẩn bị. Các đề giữa kỳ, cuối kỳ của những năm trước thường không thay đổi nhiều, biết trước đề thi thì em sẽ học đúng trọng tâm và thi được điểm tốt hơn.
Anh nghĩ em thực sự cần một bác sĩ tâm lý, nhưng bố mẹ em có lẽ sẽ không hiểu điều này. Vì vậy, em có thể tìm những cộng đồng hỗ trợ trên mạng để tâm sự, như các nhóm dành cho người trầm cảm hoặc nhóm chia sẻ tâm sự ẩn danh. Khi có người lắng nghe, em sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.
Mọi chuyện rồi sẽ có lối ra, chỉ cần em đừng chịu đựng một mình. Nếu không thể tìm được sự giúp đỡ từ gia đình, hãy tìm đến những người có thể hiểu và đồng cảm với em. Hãy cố gắng lên nhé!
Nhận xét
Đăng nhận xét