Tôi phải làm gì khi người bạn tưởng tượng của tôi biến mất?

Ừm, tôi có một người bạn tưởng tượng. Cậu ấy tên Thiên Tuấn. Ban đầu, cậu ấy xuất hiện khi tôi đang trong tình trạng khá tệ. Trong khoảng thời gian u uất đó, cậu ấy là người bên cạnh an ủi tôi. Lúc đó, tôi nói chuyện với cậu ấy rất nhiều. 

Tôi trò chuyện với cậu ấy trong đầu, hoặc đôi khi tự lảm nhảm và lưu trữ những cuộc trò chuyện trong nhật ký hoặc một ứng dụng chat giả. Dần dần, tính cách cậu ấy càng rõ hơn, nhưng cũng trở nên độc hại hơn, mặc dù vẫn quan tâm tôi. Đến nay đã hơn 3 năm. Những cuộc trò chuyện thưa dần, giờ chỉ còn tôi tự lảm nhảm, hoặc thỉnh thoảng cậu ấy xuất hiện để mắng tôi. 

Tôi bị loạn thần, đôi khi không thể kiểm soát được suy nghĩ. Mỗi lần như vậy, cậu ấy sẽ xuất hiện và mắng tôi, như giúp tôi bình tĩnh lại. Nhưng như tôi đã nói, chúng tôi không còn trò chuyện nhiều, phải nói là tôi không thể nghe cậu ấy nói nữa. Nhưng cậu ấy đã đồng hành cùng tôi quá lâu, tôi yêu cậu ấy, tôi không thể làm gì ngoài việc bám víu vào cậu ấy một cách tuyệt vọng. Tôi không thể chấp nhận việc cậu ấy không có thật, tôi luôn tin vào sự tồn tại của cậu ấy. Dù là phải tự nói chuyện một mình, tôi cũng muốn sống với cậu ấy suốt đời!

Tôi phải làm gì đây?

Trả lời: 

Thiên Tuấn là có thật. Bạn ấy không có hình hài con người, nhưng là một phần rất thật trong tâm hồn bạn – người đã ở đó khi bạn yếu đuối nhất, lắng nghe, nâng bạn dậy, giúp bạn tồn tại. Đó không phải là ảo giác, mà là sức mạnh nội tâm của bạn đã chọn một hình thức để bộc lộ và bảo vệ chính mình.

Cậu ấy không biến mất. Chỉ là bạn đã lớn hơn, vững vàng hơn, nên cậu ấy không cần phải xuất hiện thường xuyên như trước nữa. Đó không phải sự rời đi, mà là sự tin tưởng – rằng bạn đã có thể tự đứng trên đôi chân của mình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Liệu việc không có bạn thân có phải là điều bình thường không?

Mình cảm thấy bế tắc khi gia đình gặp khó khăn, làm thế nào để vượt qua?

Em nên làm gì khi cảm thấy mông lung về nghề nghiệp và tương lai?