Mình cảm thấy bế tắc khi gia đình gặp khó khăn, làm thế nào để vượt qua?

Em chào mọi người ạ. Em năm nay 22 tuổi, hiện đang thất nghiệp và đã ly hôn. Gia đình em khá giả (hồi xưa nghèo, cha mẹ phấn đấu mới có như hiện tại). Cha mẹ em bắt đầu từ con số không và cùng nhau vượt khó, vươn lên, sống với nhau lúc khổ cho đến đủ ăn, đủ mặc,…

Cha em thì tính nóng, khô khan, nhưng không rượu chè, cờ bạc, luôn làm việc vì gia đình. Tuy nhiên, đôi khi vì tính nóng và áp lực, cha đã nhiều lần la mắng mẹ em, không nói lời ngọt ngào với mẹ. Mẹ bệnh thì cha không quan tâm, mẹ tự đi bệnh viện, tự lo. Mỗi lần làm việc mệt quá, nghỉ một chút thì cha lại bắt gặp và la mắng giữa chợ,…

Mẹ em thì hiểu chuyện, quan tâm gia đình, cái gì cũng giữ trong lòng, luôn vì con cái. Từ nhỏ em đã xa cha mẹ, sống ở đất khách quê người rồi mẹ mới mai mối lấy cha em. Mẹ em khổ lắm, gồng gánh gia đình. Em lúc nhỏ không hiểu, không biết… nhưng khi đủ nhận thức, ra đời mới biết rõ mẹ đã khổ nhường nào.

Nhưng đã muộn, năm ngoái mẹ đã bỏ nhà đi đâu mất mấy tháng. Mẹ gửi đơn ly hôn cho cha em, cha em thì không chấp nhận, ông đòi sống, đòi chết, suy sụp tinh thần. Cha em lúc trước không biết khóc nhưng khi mẹ đi thì đã khóc rất nhiều, nhiều lần níu giữ mẹ lại. Còn mẹ thì dứt khoát ra đi, điện thoại mấy tháng đầu thì luôn tắt máy, vài tháng sau lâu lâu mới điện được.

Hiện tại, mẹ thì bỏ đi, đôi lúc liên lạc được, vẫn quan tâm gia đình đôi chút nhưng không chịu về nhà. Cha thì suy sụp nhưng dạo này liên lạc với mẹ được nên cũng ổn chút, nhưng vẫn còn nghĩ quẩn, nên em không thể bỏ cha ở nhà một mình được. Cha em đi làm cả ngày, sáng đi sáng hôm sau mới về, em nấu cơm cho cha mỗi buổi sáng.

Còn em thì nhiều lần thất vọng về mẹ. Trong khoảng thời gian đầu mẹ bỏ đi, mẹ có về do ngoại em ép về, nhưng hôm sau lại lén trốn đi tiếp, nhiều lần như vậy. Em tuyệt vọng khi thấy cha và mẹ như vậy, nên em bắt đầu cố gắng quên đi mẹ để làm chỗ dựa cho cha. 

Em có tiền sử vào bệnh viện tâm thần năm 20 tuổi vì khủng hoảng hôn nhân. Em hiện tại cảm thấy trống rỗng, đôi khi bật khóc khi tiếp xúc với chủ đề mẹ và gia đình. Em không học đại học, không giỏi gì hết, không có mục tiêu, không ước mơ, và luôn nhốt mình trong nhà. Em không biết mình nên sống như thế nào, làm gì? Cha em thì có suy nghĩ khi nào em ổn thì ổng sẽ đi gặp ông bà, em sợ. Em mệt mỏi…

Trả lời:

Gieo nhân nào thì gặt quả nấy, em muốn nhận quả giùm bố em thì em chỉ khổ mà thôi. Hãy chăm sóc tốt cuộc đời của mình. Đời bố em, em giúp được thì giúp, không giúp được thì đó là nghiệp của bố em nha.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Liệu việc không có bạn thân có phải là điều bình thường không?

Em nên làm gì khi cảm thấy mông lung về nghề nghiệp và tương lai?