Liệu việc không có bạn thân có phải là điều bình thường không?

Cô độc khi không có bạn bè

Em là nữ, 21 tuổi, và vừa kết thúc mối quan hệ 4 năm với người bạn thân duy nhất của mình. Em rất khó để kết bạn vì em thấy chia sẻ với người khác về bản thân mình thật sự rất khó. Em có một vài người bạn, nhưng bây giờ họ đều đã có gia đình và con cái nên cũng không thường xuyên gặp mặt.

Em và bạn thân cũ rất hợp nhau vì chúng em có cách nói chuyện, phong cách ăn mặc, và style joke giống nhau. Tuy nhiên, lý do chúng em trở thành người lạ là vì cả hai đều đi làm, bạn ấy có những mối quan hệ bạn bè khác (em thấy ổn với điều đó), dần dần em cảm thấy bạn ấy chỉ nhớ đến em khi có việc cần em giúp đỡ, còn khi bạn ấy vui vẻ thì không bao giờ nhớ đến em. Rất nhiều lần em khuyên bạn ấy nhưng đều bị bỏ ngoài tai, và khi bạn ấy gặp vấn đề thì lại than vãn và kể lể với em.

Thật sự, lần cãi nhau vừa rồi chính là giọt nước tràn ly vì em thấy đối phương không hề coi trọng mình, nên em đã nói rằng em không muốn dính dáng gì đến bạn ấy nữa và chặn hết tất cả liên lạc.

Mặc dù em chính là người chấm dứt nhưng em rất buồn và không ngừng suy nghĩ về việc đó. Em thật sự cảm thấy rất cô đơn. Từ bé đến lớn, em luôn là người lủi thủi một mình, trong nhóm bạn thời đi học cũng luôn là người bị bỏ rơi. Em đang dần cố làm quen với việc ở một mình. Liệu việc không có bạn thân có phải là một điều bình thường không ạ?

Trả lời:

Em đã đúng khi dừng lại một mối quan hệ mà mình luôn là người bị xem nhẹ. Cảm giác buồn là tự nhiên, nhưng cũng là bước đầu để em học cách tôn trọng và đồng hành với chính mình.

Không có bạn thân không phải điều bất thường. Nhiều người sống cả đời vẫn ổn dù không có một "tri kỷ" bên cạnh. Những mối quan hệ sâu sắc chỉ tồn tại khi cả hai cùng trưởng thành theo cùng một hướng – điều đó hiếm và không thể ép buộc.

Từ đây, em hãy:

Làm bạn với chính mình: đọc sách, học nhạc cụ, viết lách, xem phim một mình – những thú vui riêng giúp em thấy bản thân đáng quý.

Tham gia cộng đồng theo sở thích: hội nhạc, ma sói, học thuật, fanclub… Không cần kết nối quá sâu, chỉ cần cùng nhau có những trải nghiệm chung để cuộc đời thêm sắc màu.

Cô đơn là điều bình thường, không phải dấu hiệu em sai hay thiếu gì cả. Nhờ nó, ta biết quý trọng những giây phút bên cạnh bạn bè, người thân. Hãy tận dụng nó để em có thời gian học tập và trưởng thành hơn.

Ai rồi cũng có thể rời xa, chỉ có em là người sẽ không bao giờ rời bỏ chính mình. Học cách đứng vững một mình là nền tảng để xây dựng hạnh phúc bền lâu.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Mình cảm thấy bế tắc khi gia đình gặp khó khăn, làm thế nào để vượt qua?

Em nên làm gì khi cảm thấy mông lung về nghề nghiệp và tương lai?