Làm sao để vượt qua cảm giác thất bại và tiêu cực trong cuộc sống khi không có điểm tựa?

Chào mọi người, mình năm nay 27 tuổi. Gia đình mình ly hôn khi mình 18, từ đó mỗi người sống một nơi, còn mình thì gần như sống một mình trong vài năm gần đây. Mới chia tay bạn gái, mình cảm thấy rất tiêu cực, tình trạng đó khiến mình rơi lại vào trầm cảm. 

Mỗi ngày, khi về đến nhà một mình, nhìn xung quanh và chỉ có những suy nghĩ mông lung trong đầu. Nhà mình không có điều kiện, công việc chưa ổn định, bố mẹ ngày càng già yếu và mình không biết liệu có đủ khả năng giúp đỡ họ hay không. Bạn bè mình phần lớn đã lập gia đình và có một số thành tựu, trong khi mình sống khá nội tâm, khi yêu ai thì yêu rất nhiều nhưng người ta lại không trân trọng và cảm thấy ngột ngạt. 

Trong thời điểm này, điều kiện không tốt, đường tình duyên càng khó khăn, mình thấy mình không thể lập gia đình để có một mái ấm. Những lúc mệt mỏi, mình không có ai làm điểm tựa cả về vật chất lẫn tinh thần, cảm giác như mình là một người thất bại về mọi mặt: gia đình, bản thân, công việc và tình cảm. Hai tuần gần đây, mình muốn buông xuôi, không đi làm và chỉ ở trong phòng ngủ, không thể ngủ được. Ngày thì đặt cơm ship, ăn một bữa cho xong vì mình không muốn ăn uống gì cả. 

Gần đây, mình đã nghĩ đến chuyện tự tử, vì cảm thấy nếu mình biến mất thì cũng không ai bận tâm, có khi còn bớt gánh nặng cho người khác. Mình viết lên đây để nhẹ lòng và mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

Trả lời:

Bạn à, trời có xuân – hạ – thu – đông, đời người cũng phải có lúc thăng, lúc trầm, lúc thắng, lúc thua. Không ai đứng mãi trên đỉnh cao, cũng chẳng ai mãi mãi chìm dưới đáy. Thua mà không nản, gục mà biết đứng dậy, đó mới là điều đáng mặt nam nhi.

Bạn đang ở trong một giai đoạn khó – nhưng khó không có nghĩa là hết đường. Chỉ là bạn đang đi qua một khúc cua gắt hơn bình thường. Đừng nhìn vào hiện tại mà kết luận cả cuộc đời. 27 tuổi, thất tình, công việc chưa ổn, gia đình không trọn vẹn – nghe thì nhiều, nhưng thật ra không hề hiếm. Rất nhiều người từng ở đúng vị trí đó, rồi vẫn bước qua.

Về chuyện tình cảm, mình hiểu bạn sống nội tâm và yêu ai là yêu sâu. Nhưng thời nay, tình yêu không thể chỉ dựa vào cảm xúc chân thành là đủ. Phải có sự chín chắn, phải biết đâu là giới hạn, đâu là sự hy sinh đáng giá. Và đừng nghĩ rằng phụ nữ ai cũng ham tiền bạc. Rất nhiều người phụ nữ hiện đại có thể tự lo cho mình, họ chỉ cần một người đàn ông tử tế, hiểu chuyện và có trách nhiệm, dù chưa giàu có.

Nhưng đồng thời cũng nên thành thật: phần lớn phụ nữ đẹp, nổi bật ngoài kia sẽ đi kèm kỳ vọng cao, và thường là về vật chất. Đó là lựa chọn của họ – bạn không thể trách họ, nhưng cũng đừng theo đuổi những thứ vượt quá khả năng hiện tại rồi tự làm mình tổn thương. Hãy hạ kỳ vọng xuống. Tập trung sống cho ra một người đàn ông có bản lĩnh, trước đã.

Về cảm giác muốn buông, mình không coi nhẹ điều đó. Nhưng mình muốn bạn nhớ: cái chết không giải thoát, nó chỉ cắt ngang một hành trình đang dở dang. Nếu bạn ra đi lúc này, đó là một cái kết oan uổng – vì bạn còn chưa kịp chứng minh điều gì cả. Hãy thử bước ra ngoài mỗi ngày một chút, ăn một bữa ngon hơn, nói chuyện với một người. Hoặc nếu chưa muốn nói chuyện với ai, hãy dùng ChatGPT để tâm sự – thật đấy, có thể giúp bạn nhìn lại bản thân rõ hơn mà không sợ ai phán xét.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Liệu việc không có bạn thân có phải là điều bình thường không?

Mình cảm thấy bế tắc khi gia đình gặp khó khăn, làm thế nào để vượt qua?

Em nên làm gì khi cảm thấy mông lung về nghề nghiệp và tương lai?