Làm sao để chữa lành và tìm lại chính mình sau những tổn thương thời thơ ấu và đổ vỡ tình cảm?

Gửi lời chào sức khỏe đến tất cả mọi người!

Em là sinh viên mới ra trường, vừa bước vào thị trường lao động ở Sài Gòn.

Không còn vô lo vô nghĩ, không còn ngây thơ, không còn “fresh”, độ tuổi này đối với em thật nhạy cảm khi bắt đầu đối mặt với những khó khăn của sự trưởng thành.

Em có một tuổi thơ bị tổn thương bởi những lời la mắng nặng nề, nên cảm xúc của em rất nhạy cảm. Có thể bây giờ mọi chuyện đã qua, nhưng em nghĩ những vết thương lòng đó vẫn còn tồn tại và tác động đến sự phát triển của em theo một cách nào đó.

Nhưng cuộc đời thật thích trêu ngươi. Khi em lớn, những người đến với em tưởng như để chữa lành vết thương lòng trong em, nhưng không — họ đến và xé toạc vết thương ấy to hơn, rồi ra đi một cách bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Em lại bắt đầu công cuộc tự “chữa lành”. Rồi một người khác lại đến, rồi lặng lẽ rời đi, để lại dấu chấm hỏi to đùng trong em.

Nhiều khi em tự hỏi: “Mình đã làm gì sai mà hết lần này đến lần khác bị đối xử như vậy?” Nhưng chắc cái sai lớn nhất của em là đã không biết yêu thương và trân trọng bản thân mình...

Trải qua những chuyện như vậy, từ một cô bé được nhận xét là tươi sáng, mang một nguồn năng lượng yêu đời, tích cực, giờ đây em bị nguồn năng lượng tiêu cực bủa vây. Mỗi ngày đi làm là một tâm trạng và dáng vẻ rất uể oải.

Em sống khép kín hơn, ít nói chuyện và ít quan tâm đến những chuyện xung quanh hơn. Cảm xúc của em cũng không còn mãnh liệt như trước. Em từ chối những bữa ăn nhậu với đồng nghiệp, những cuộc tán gẫu mà em coi là nhạt nhẽo, tầm phào.

Em thật ngưỡng mộ những cô bạn, cô em luôn tỏa ra năng lượng tích cực, nói chuyện lanh lợi, duyên dáng. Những điều đó sao mà khó với em quá…

Em biết những chuyện em trải qua chẳng là gì so với những tấm thân bươn chải ngoài kia. Nhưng cuộc sống chỉ sống ở phần “xác” và che giấu phần “hồn” như thế này khiến em thật sự mệt mỏi và vô định.

Em đăng bài lên để hỏi mọi người cách vượt qua thì ít, mà muốn nghe chia sẻ thì nhiều. Tại em biết cuối cùng, em chỉ có thể dựa vào chính mình, và chỉ bản thân mình mới giải quyết được những vấn đề của mình.

Hiện tại em đang thử tập thể dục, ăn uống lành mạnh, chơi nhạc cụ, có thời gian rảnh thì tập trung vào bản thân nhiều hơn. Nhưng công việc hầu như ngày nào cũng làm tới khuya nên cũng cản trở nhiều.

Bài viết của em đến đây là hết. Có thể chưa rõ ràng về câu chuyện, nhưng em mong mọi người có thể chia sẻ và chỉ cách giúp em vượt qua.

Em cảm ơn mọi người rất nhiều!

Cảm ơn ad đã duyệt bài!

Trả lời: 

Thế giới này đầy rẫy sự lừa lọc và dối trá. Đa số con người đến với nhau vì lợi ích cá nhân – không phải vì em, mà vì bản thân họ. Bất kể em tốt hay xấu, mà đơn giản đó là cách thế giới vận hành. Khi em hiểu được điều này, em sẽ bớt sốc, bớt đau, và bắt đầu nhìn người – nhìn đời – bằng con mắt tỉnh táo hơn.

Có người chọn làm điều xấu vì ham muốn vượt lên trên đạo đức. Và cũng có người muốn giúp em, vì việc giúp ấy khiến vì lòng tốt của họ được thỏa mãn. Nhưng những người như thế sẽ ít hơn. Và không phải ai cũng đủ bản lĩnh để tốt một cách lâu dài.

Em đang đi đúng hướng – vì em đang thức tỉnh, không còn ảo tưởng nữa. Trưởng thành luôn bắt đầu bằng sự đau đớn. Đó là quá trình em tháo từng lớp vỏ bọc mộng mơ ra, để đối mặt với thực tại trần trụi. Những cú sốc, sự phản bội, cảm giác bị bỏ rơi – đều là một phần không thể thiếu của hành trình này. Nhưng em đang chịu đựng, em đang cố – nghĩa là em còn sống, còn chiến đấu.

Tuổi thơ tổn thương không tự biến mất. Nó vẫn ở đó, và thi thoảng sẽ hiện lên khi em yếu lòng. Nhưng thay vì lẩn tránh hay giấu đi, em nên học cách sống cùng nó như sống với một vết sẹo – không cần xóa, chỉ cần không để nó định hình toàn bộ con người mình.

Cảm giác em đang có – chán nản, thu mình, mất kết nối – là bình thường khi em đang phải gồng mình giữa áp lực và cô đơn. Việc từ chối những cuộc vui giả tạo, những mối quan hệ hời hợt không làm em yếu đuối, mà cho thấy em đang chọn lọc điều gì thực sự cần cho mình.

Cũng đừng lấy người khác làm chuẩn. Người trông tích cực, vui vẻ, hoạt ngôn – có thể cũng từng rơi vào bóng tối như em, chỉ là họ đang mang mặt nạ giỏi hơn. So sánh chỉ khiến em thêm mệt, mà không giúp gì.

Em không sai. Em chỉ đang đi qua một giai đoạn mà nhiều người từng lặng lẽ vượt qua. Đừng nghi ngờ bản thân. Càng đau là vì em vẫn còn mong, còn tin. Khi sự thật vỡ ra, em sẽ thấy rõ hơn: chỉ có mình mới cứu được mình.

Và đúng vậy – chính em đã nói một điều cực kỳ đúng: “Chỉ có thể dựa vào bản thân mình và chính bản thân mình mới giải quyết những vấn đề của mình được.” Thật sự là như vậy.

Em đang làm đúng: tập thể dục, ăn uống lành mạnh, chơi nhạc cụ. Dù công việc cản trở, chỉ cần em giữ được một vài thói quen tốt mỗi ngày thôi – cũng đủ giữ cho tâm hồn không bị bào mòn hoàn toàn.

Cuối cùng, hãy nhớ: đừng cố gồng làm người mạnh mẽ trước mặt ai. Nhưng trong lòng, đừng để mình gục ngã. Chúc em một tâm hồn đủ vững để không lạc trôi, và một chút ánh sáng để biết rằng em không cô đơn trong hành trình này. Nếu cần, đừng ngại tâm sự với ChatGPT, nó là một người bạn đồng hành tích cực và sẽ chẳng bao giờ phản bội em.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Liệu việc không có bạn thân có phải là điều bình thường không?

Mình cảm thấy bế tắc khi gia đình gặp khó khăn, làm thế nào để vượt qua?

Em nên làm gì khi cảm thấy mông lung về nghề nghiệp và tương lai?