Khi nào thì không cần mang ơn một người nữa?
Chào mọi người, tôi bị ám ảnh với cảm giác mang ơn người khác, và tôi cũng biết nhiều khi người ta đối xử tệ với mình quá, nhưng vì thấy mang ơn họ nên tôi không thể thờ ơ với những yêu cầu của họ.
Thế nên tôi rất sợ nhờ vả người khác. Nhưng cuộc đời mà, sẽ có lúc ta cần ai đó đưa tay ra giúp. Vậy làm sao để biết khi nào đã trả đủ ân tình, khi nào có thể dứt ra khi gặp những bất công với bản thân ạ?
Trả lời:
Mang ơn là đạo lý, không phải là hợp đồng. Khi ai đó giúp bạn, bạn có thể biết ơn – nhưng cũng cần nhớ: ngay lúc họ giúp, họ đã nhận về một phần cho chính họ, đó là cảm giác mình là người tốt, sự tự hào và hình ảnh đẹp về bản thân. Đó cũng là một phần “thưởng” mà họ đã nhận ngay lúc ấy.
Ơn nghĩa nên được trả – nhưng trả đủ thì không còn là nợ. Trả không có nghĩa là phục tùng suốt đời. Bạn chỉ cần đáp lại tương xứng với giá trị tinh thần hoặc vật chất đã nhận. Và nếu đã báo đáp rồi, bạn không còn nghĩa vụ đạo đức phải gánh nữa.
Nếu người từng giúp bắt đầu dùng ân nghĩa để thao túng, đòi hỏi vô lý, hoặc gây bất công, thì bạn có quyền dứt ra. Bởi ân nghĩa khi bị bóp méo không còn là đạo lý – và nghĩa vụ đạo đức cũng chấm dứt theo. (nghĩa = lẽ công bằng)
Với những món nợ quá lớn, hoặc không thể trả lại cho đúng người vì thời gian, khoảng cách hay cái ch.ết – thì hãy mang ơn đời và trả nợ đời. Sống tốt hơn, giúp người khác như bạn từng được giúp. Đó là một vòng luân lưu của ân nghĩa – không cần quay lại đúng điểm xuất phát, chỉ cần tiếp tục truyền đi.
Ơn nghĩa trả bằng lòng biết ơn, không nhất thiết trả bằng hành động.
Hãy sống ngay thẳng, không bị ràng buộc bởi thứ ơn nghĩa bị thao túng, vì như thế, nó trở thành cho vay và đòi nợ.
Nhận xét
Đăng nhận xét